Nghề phiên dịch tiếng Nhật và giáo viên tiếng Nhật

Nghề phiên dịch tiếng Nhật và giáo viên tiếng Nhật, bạn chọn nghề nào?

Nghề nào phải chịu nhiều sức ép hơn?

Mình là người đã từng trải qua cả hai vị trí này và với tư cách bây giờ là một giáo viên, xin được mạn phép nêu ra quan điểm của mình như sau.

Thứ nhất, với nghề phiên dịch,phải nói rằng đây là một nghề vất vả, không chỉ đơn giản ngồi nói như các bạn nhìn thấy, và để làm nghề này cũng cần rất nhiều kỹ năng mềm bên cạnh khả năng tiếng Nhật.

Trong một cuộc họp hoặc trao đổi, người phiên dịch chính là cây cầu nối, truyền tải ngôn ngữ, thông dịch để hai bên hiểu ý nhau. Không chỉ vậy, phiên dịch còn phải đóng vai trò là người điều phối,hóa giải những thắc mắc để cuộc trao đổi đạt được kết quả tốt đẹp mà không bị yếu tố khác biệt ngôn ngữ làm rào cản. Để làm được điều đó, người phiên dịch cần giống như một người điều phối, chủ trì cuộc trao đổi, hiểu được trăn trở và đặc điểm của cả hai bên, nhanh nhẹn ứng phó tình huống. Bởi vậy mà vai trò của người phiên dịch trong một cuộc đối thoại vô cùng quan trọng, nó có thể góp phần tạo nên thành công và gắn kết hơn nữa trong quan hệ giữa hai phía, và ngược lại cũng có thể dẫn đến một kết quả ko như ý vì hai bên không hiểu ý nhau.

Kỹ năng mềm này là cái có thể học được, tô luyện qua thử thách trong nghề, để đạt đến độ bình tĩnh nhất định của người làm phiên dịch.

Bởi vậy mà có thể nói, không phải cứ giỏi tiếng Nhật là làm phiên dịch được. Giỏi tiếng Nhật là yếu tố đầu tiên, cần chứ chưa phải là điều kiện đủ để bạn có thể trở thành một phiên dịch giỏi.

Không chỉ vậy, phiên dịch nhiều khi còn phải chịu sức ép từ cả hai phía, khi cuộc trao đổi của hai bên mang không khí căng thẳng, tranh luận gay gắt. Lúc này sự bình tĩnh của phiên dịch là điều vô cùng quan trọng. Thậm chí nhiều khi cuộc trao đổi không đi đến kết quả tốt đẹp, còn khiến phiên dịch chịu tiếng oan là chưa hoàn thành tốt vai trò của mình.

Nhưng bù lại, nghề phiên dịch sẽ cho bạn những gì? Bên cạnh việc ngày càng làm phong phú thêm vốn tiếng Nhật của bạn trong nhiều lĩnh vực thì nghề này còn có cái thú vị riêng của nó, đặc biệt dành cho những người năng động,hoạt bát, và thích giao lưu. Bạn được gặp gỡ nhiều người, biết được nhiều kiến thức xã hội, mở rộng mối quan hệ và tầm hiểu biết… Và hơn hết, nó cho bạn vốn sống và những kỹ năng mềm như : giao tiếp, linh hoạt đối phó tình huống hoặc linh hoạt trong cách ứng xử với con người…Đây là một điều vốn quý mà không phải với bất kỳ nghề nào cũng có được.

Trái lại với nghề phiên dịch, một nghề mà các bạn trẻ thường có cảm giác ổn định, và có phần nhàm chán hơn đó chính là nghề giáo viên.

Thực ra với bất kỳ nghề nào cũng vậy, nhàm chán hay vui vẻ là do chính bạn.

Với nghề giáo viên, trước hết ngoài yêu cầu về tiếng Nhật, điều quan trọng tiếp theo đó chính là kỹ năng sư phạm. Giải thích để làm sao người chậm hiểu nhất cũng có thể hiểu được, dạy làm sao để người chán nhất vẫn muốn học và đem đến động lực cho người học…Người giáo viên bên cạnh vai trò truyền tải kiến thức còn là người truyền cảm hứng và động lực cho người học.

Nghề giáo viên không phải chịu sức ép khi đứng giữa hai bên nhưng chịu sức ép trước lương tâm trách nhiệm nghề nghiệp và trước học sinh. Làm thế nào để truyền đạt cho học sinh tốt nhất? Làm thế nào để học sinh đạt kết quả tốt nhất? Đấy là cái trăn trở mà mỗi người làm giáo viên có lương tâm đều phải nghĩ đến.

Làm giáo viên, không phải là ngày nào cũng nhai đi nhai lại từng đấy kiến thức, rập khuôn và xáo rỗng. Một giáo viên giỏi là người có kiến thức sâu rộng, luôn biết tìm tòi nâng cao năng lực của mình và tâm huyết với nghề.Biết cách tự tạo niềm vui trong công việc của chính mình bằng việc liên tục update kiến thức và đem những điều mới mẻ đến với học sinh. Mình từng biết có bạn than thở kêu chán nghề dạy vì 5 năm liên tục chỉ dạy 25 bài minna no nihongo không hơn không kém. Liên tục năm này qua năm khác, với từng đấy kiến thức mà không chịu học hỏi thêm thì đến bạn cũng ngán ngẫm với nghề chứ đừng nói phát triển được gì thêm.

Mỗi nghề có một cái khó khăn, áp lực và cũng có niềm vui riêng nên quan trọng không phải là bạn đặt lên bàn cân cả hai công việc, so sánh cái nào ít áp lực hơn để làm mà điều quan trọng là bạn cảm thấy tính cách của mình phù hợp với nghề nào, nghề nào cho bạn nhiều hứng thú và say mê hơn.

Còn với bất kỳ nghề nào cũng vậy, việc học tập và trau dồi kiến thức là điều bắt buộc nếu bạn muốn phát triển hơn. Không học đồng nghĩa với việc tụt lại phía sau và dễ bị đào thải.

Không ai ngay từ buổi đầu tiên đi dịch hay đi dạy đều đã ngay lập tức hoàn thành xuất sắc vai trò của mình. Tất cả đều cần phải có thời gian và quá trình phát triển của nó. Không nên vội vàng đốt cháy giai đoạn. Quan trọng ở đây là bạn có kiên trì để theo đuổi đến cùng hay không mà thôi.

Bản thân mình cũng vậy, cùng một bài giảng nhưng chắc chắc nếu như là của 5 năm về trước, mình sẽ không thể giảng tốt được như bây giờ, vì khi đó, bản thân chưa có được độ chín trong kỹ năng, cách truyền đạt cũng như kinh nghiệm và sự tự tin, ngược lại, cùng bài giảng đó năm năm sau chắc chắn mình sẽ làm tốt hơn bây giờ nhờ sự tự tin và kinh nghiệm, kiến thức trong nghề.

Tài năng của mỗi người như là một cái cây lớn lên theo thời gian, nếu bạn chăm tưới tắm và chăm sóc mỗi ngày thì cái cây sẽ mọc tươi tốt và ngược lại.

Dù bây giờ bạn chỉ là một cái cây còi cọc nhưng đừng vì thế mà nản lòng, hãy cố gắng trau dồi mỗi ngày, kiên trì và nhẫn nại…Vì ai cũng đã từng ở trong giai đoạn đó, quan trọng là có bước qua được hay không mà thôi.